Blog

Anh có phải cái máy đâu mà khi nào em muốn lên giường là được?

HD1000 - Anh có phải cái máy đâu mà khi nào em muốn lên giường là được?. Dũng bật dậy đẩy vợ ra trong khi Hằng đang lao vào đè nghiến chồng ra bắt “trả bài”.

Cuộc đời Dũng bắt đầu những ngày hôn nhân tạm bợ khi lấy Hằng. Yêu nhau vừa đủ để hiểu phần nào, tuổi cũng chớm già để cha mẹ phải giục năm này qua năm khác, Hằng làm nhân viên văn phòng, Dũng làm thiết kế nội thất, nhìn chung đời sống vợ chồng không vui cũng chẳng buồn, cứ bình bình đều đều trôi qua như thế.

Điều Dũng cảm thấy không thể tiến tới những cảm giác yêu thương vợ mình hơn, dù anh muốn vậy chính là việc Hằng là người quá nghiêm túc đến khắc nghiệt trong tất cả mọi việc. Bước vào nhà đập vào mắt là một cái bảng nội quy to tướng đủ các quy định sống trong nhà ra làm sao? Cấm điều gì? Nên làm điều gì? Nhà thì có hai vợ chồng, con cái chưa có, cái điều cấm đấy không là viết cho Dũng thì viết cho ai?. Nhiều khi bạn bè đến chơi, nhìn thấy tấm bảng phoocmica chi chít chữ ấy, ai cũng phải tò mò bước đến đọc, người thì cười vì tưởng đùa, người thì nhìn nhà Dũng xong cứ ngại ngại, khách khứa thì Hằng cũng không thích dẫn về nhà, cô bảo “nhà là chốn nghỉ ngơi, không phải chỗ đàn đúm nên muốn tụ tập thì dẫn nhau ra đi nhậu ở ngoài!”.
Anh có phải cái máy đâu mà khi nào em muốn lên giường là được?
Hình minh họa

Dũng ít khi ở nhà, hai vợ chồng cả ngày đi làm, tối mịt mới về nhìn mặt nhau, thậm chí khi Dũng về thì vợ đã ngủ.

Cứ ngày qua ngày như thế, nhiều khi Dũng nghĩ “đây không biết có phải là cuộc sống hôn nhân không nữa?”.

Lẽ dĩ nhiên, khi anh không thể tìm thấy sự chia sẻ ở trong ngôi nhà của mình, thì việc Dũng đi hoang cũng chẳng phải là chuyện lạ. Có một chuyện khiến Dũng không hiểu Hằng là con người thế nào? Biến thái hay quá nguyên tắc? Chuyện là Hằng bắt Dũng phải làm “chuyện ấy” theo lịch. Một tuần ba lần vào các ngày cuối tuần, trừ những ngày Hằng có kinh nguyệt.

Từ khi bắt đầu cuộc sống hôn nhân thì Dũng mới ngã ngửa ra khi Hằng đặt ra cái điều lệ tréo ngoe thế. Lúc đầu anh còn tưởng vợ mình đùa, mấy lần vợ chồng xuân tình rạo rực Dũng muốn yêu vợ thì bị Hằng cự tuyệt đến lạnh lùng, thậm chí cái cách mà vợ anh từ chối nó tàn nhẫn như thể anh là một kẻ dâm đãng biến thái đáng bị trừng phạt không bằng…

Cái sĩ diện của thằng đàn ông trỗi dậy “không muốn thì thôi, tôi không thiếu!” Dũng nghĩ thế và tìm vui bên ngoài. Cho đến khi những ngày cuối tuần thì Hằng như biến thành con người khác, cứ mời gọi là đè nghiến chồng ra không cần biết là chồng có muốn hay không? Nhiều khi đi làm về mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi thì lại thấy vợ khều khều nhắc lịch trả bài, Dũng đành mắt nhắm mắt mở cho xong chuyện, nhưng nói thật lúc đầu còn đỡ, giờ Dũng thấy chán kinh lên được!

Hôm ấy, Dũng vừa ân ái với bồ về thì vợ anh mặt đăm đăm như truy sát ngồi ở ghế sofa “Anh đi đâu mà giờ này mới về?” Dũng nói qua loa thì Hằng lại hất mặt “Anh có biết hôm nay là ngày gì không?”. Dũng chợt nhớ ra hôm nay là sinh nhật vợ, anh nhún nhường xin lỗi và vào tủ lấy chiếc dây chuyền mà anh đã chuẩn bị từ mấy hôm trước làm quà tặng vợ đưa cho Hằng. Không hiểu Hằng đã biết chuyện anh có bồ hay cô bực tức gì mà cô cầm hộp quà ném mạnh vào tường rồi lao vào Dũng đè nghiến chồng ra như một ả đàn bà mất trí.

Dũng thấy vợ bắt mình “trả bài” trong tình huống này thì không còn sức lực và ham muốn gì nữa nên đẩy vợ ra “Anh mệt, hôm nay anh không có hứng…”.

Hằng nhếch mép “Lang chạ chán rồi nên về nhà mới không trả nổi bài chứ gì? Đúng là loại cơm no ấm cật mới dậm dật tứ chi mà…”. Dũng quắc mắt lên tức giận “Cô đừng có ăn nói với chồng mình cái kiểu vô học như thế? Cô nhìn lại mình đi, tôi có phải là cái máy đâu mà lúc nào cô muốn làm tình là được!”.

Hằng nghe chồng nặng lời càng cay cú, cô lao vào chồng đẩy Dũng ra rồi trèo lên người xé toạc quần áo của anh. “Bốp!” Một cái bạt tai nảy lửa khiến Hằng nổ cả đom đóm mắt lên, Dũng bực tức đứng dậy đập phá đồ đạc “Tôi nhịn cô nhiều lắm rồi nhé, cô tưởng cô làm theo mấy cái nguyên tắc ngớ ngẩn này nghĩa là cô đang bảo vệ hạnh phúc gia đình đấy à? Cô nhìn lại xem cuộc hôn nhân này có đúng là tổ ấm hay không? Lại còn cái chuyện bắt làm tình theo lịch nữa thì tôi cũng đến lạy cô, chẳng hiểu sao tôi lại chịu đựng được loại đàn bà bệnh hoạn như cô đến tận bây giờ nữa!”. Dũng hằm hằm bỏ đi, đóng rầm cửa một cái… Chỉ còn Hằng ngồi một mình trong căn phòng rộng thênh thang, đờ đẫn, vô cảm. Có lẽ cô đang nghĩ mình sai ở đâu? Hoặc sau ngày mai cuộc hôn nhân này sẽ đi về đâu chăng?
Blog tình yêu - Theo: langnhincuocsong

Tác giả Yêu Blog

Được tạo bởi Blogger.