Nhập một cái gì đó và nhấn Enter

author photo
Đăng bởi: Thời gian:
Sau cao trào của cuộc hòa hợp thân xác, tôi nhanh chóng tụt hết hưng phấn khi thấy Tuyết không còn cái ngàn vàng của người con gái.

Hai mươi tuổi, tuyết thực sự rất xinh đẹp. Ở con người em toát lên vẻ đẹp mặn mà chín chắn của một người con gái miền Trung, cùng với cái tính lí lắc lúc nào cũng có thể vui cười, nó dễ khiến bất kỳ gã đàn ông nào cũng bị thu hút.

Tôi ấn tượng với gương mặt hài hòa với chiếc mũi cao và hàng mi cong của em ngay từ cái nhìn đầu tiên. Rõ ràng quán bar đông đúc hôm ấy toàn những người đẹp, vậy mà mắt tôi cứ dán chặt về phía Tuyết, không muốn nhìn đi chỗ khác.

Tôi trách em như một người đàn bà phụ bạc gian dối (Ảnh minh họa)
Tôi trách em như một người đàn bà phụ bạc gian dối (Ảnh minh họa)
Sau này có nhiều lần được cùng em đi chơi, tôi mới nhận ra Tuyết còn rất hiểu tâm lý đàn ông. Em có thể nói nhiều câu chuyện, bày nhiều trò vui khiến tôi như bị hút hồn vào đó, quên hết những căng thẳng trong công việc hay bực dọc thường ngày.

Chúng tôi thích tụ tập ở những quán bar nhạc nổi ầm ĩ và la cà ở những con đường náo nhiệt của Thành phố. Khi tôi đặt lên môi em nụ hôn đầu tiên và ôm chặt em trong tay, Tuyết mỉm cười đẩy tôi ra xa, giả vờ giận. Tôi lại kéo em vào lòng, cắn nhẹ lên đôi môi đỏ xinh xắn làm Tuyết bật cười, đôi mắt cong cớn: “Còn lâu em mới lên giường cùng anh…”. Tôi thở dài trong lòng, thì ra… Tuyết từng trải và hiểu đời hơn tôi tưởng.

Tôi lại cố gắng rút ngắn cái khoảng cách “còn lâu…” của em, như ham muốn của bất kỳ thằng đàn ông nào trước một người phụ nữ đẹp. Đó là lần đầu tiên tôi làm chuyện ấy trong nhà mình. Mê mẩn và gấp gáp, tôi quấn riết lấy làn da mịn màng và vòm ngực của em, muốn nuốt lấy từng hơi thở và nhịp tim vội vã đập trong lồng ngực ấy. Tuyết của tôi thật đẹp… tôi thầm hạnh phúc vì đã được em trao cho tất cả. Thế nhưng sau cao trào của cuộc hòa hợp thân xác, tôi nhanh chóng tụt hết hưng phấn khi thấy Tuyết không còn cái ngàn vàng của người con gái. Một nỗi thất vọng lớn lao xâm chiếm hồn tôi, rồi nó nhanh chóng thay thế bằng sự tức giận vô cớ. Tuyết im lặng quay mặt đi, tránh ánh nhìn ngập tràn tia bỏng rát của tôi. Rồi như một thằng quẫn trí, tôi bật dậy vơ quần áo, lao ra khỏi ngôi nhà của chính mình.

Từ hôm ấy tôi cắt đứt mọi liên lạc với Tuyết. Có lần em đến nhà riêng và cơ quan chờ gặp nhưng tôi đều tránh mặt. Sự cố chấp và hận thù mà tôi dành cho em vẫn chưa lúc nào nguôi. Lòng trách em như một người đàn bà phụ bạc gian dối. Phải, tôi hận em chỉ vì tôi đã tin ở em quá nhiều – Tôi đã tin ở một người đẹp từng trải biết hết mọi ngõ ngách chơi bời trong cái thành phố này sao? Tôi đã tin ở một người con gái ít tuổi đời mà hiểu đàn ông hơn chính bản thân họ sao? Tôi đúng là một kẻ ngu ngốc…

Một tháng trời tôi như hóa điên, đi làm về là bia rượu rồi lăn ra ngủ, căng thẳng và bực dọc chất ngất. Mấy thằng bạn thân chọc đùa: “Hiếu công tử sát gái đến thời kỳ… gái sát”. Mặc kệ, đàn bà vốn bạc, tôi không cần phải bận tâm nữa.

Một hôm, tôi đột ngột nhận được lá thư của Tuyết, một lá thư viết tay chỉ vẻn vẹn mấy dòng: “Anh Hiếu à, hãy tha thứ cho em. Em sẽ đi khỏi nơi này để bắt đầu lại tất cả. Anh hãy quên em đi. Chúc anh bình an!”. Tôi nắm chặt bức thư, con tim hối muốn lao ra khỏi lồng ngực. Một lần nữa vì em mà như hóa dại, tôi phóng xe đến nhà trọ của Tuyết, gọi khản cổ để được tin em đã chuyển đi. Số điện thoại không liên lạc được. Thì ra, Tuyết đã bỏ tôi… Giờ phút này mới biết, con tim tôi cần em đến nhường nào. Nước mắt bất lực của một thằng đàn ông không kìm nổi, lời của em quay cuồng trong đầu tôi: “Hãy quên em đi…”.

Nhưng biết bao giờ tôi mới quên được em đây

Hiều Trang

Nhấp để nhận xét